Thứ Hai, 26 tháng 6, 2017

VẾT SẸO

Mẹ ơi con mệt lắm rồi
Thèm được nằm trong vòng tay mẹ ngủ
Để nghe mẹ kể về những ngày xưa cũ
Những ngày còn thơ chưa biết điều gì.

Mẹ ơi con thèm nghe tiếng gió thầm thì
Chỉ sống với những niềm tin vụng dại
Chỉ nhìn đời bằng trái tim con gái
Vẫn trắng trong chưa vương vấn bụi trần.

Là đàn bà qua những gian truân
Ánh nhìn cũng đa đoan... nụ cười chẳng còn đẹp nữa
Đời dạy cho con cách đi qua bão lửa
Vẫn phải môi cười như thể đang say.

Người dạy cho con cách lật ngửa bàn tay
Cách cảm nhận sự lọc lừa dối trá
Rồi lại phải tự tay mình chắp vá
Những nỗi đau chẳng phải do mình.

Mẹ cứ dạy con rằng phải chấp nhận... phải hi sinh
Phải cho hết những gì có thể
Con cho đi rồi... đời đâu như thế
Chuyện trả vay ... đôi lúc lại phũ phàng.

Con muốn vứt bỏ mọi điều mặc cảm xúc rong hoang
Chỉ giản đơn muốn tìm bình yên sau những ngày bão tố
Sau những cơn mưa đổ
Lại được nép mình vào cảm xúc hôm qua.
Bỏ mặc hết mọi điều cho gió cuốn bay xa
Lãng quên đi những nỗi buồn chẳng muốn
Cho dẫu rằng đã muộn
Vết sẹo đàn bà đau vẫn còn đau


Thứ Bảy, 24 tháng 6, 2017

SỢ

Ta sợ lắm khi gió làm tóc rối
Ta sợ lắm một chiều sinh nông nỗi
Sợ ngày xưa gió cuốn mất ta rồi
HBT

Thứ Tư, 21 tháng 6, 2017

MÙA HẠ NHỚ

         Nắng hạ về mang theo  nỗi nhớ, nỗi nhớ làm cho nắng  vàng hanh, chói chang như muốn thống trị cả đất trời, phải thế không em?
     Ta thì không nghĩ thế. Ta nghĩ hạ, một mùa để nhớ, bởi mùa này nhiều lắm những bâng khuâng, xốn xang với xác phượng hồng trên sân trường đã vắng tiếng nô đùa trẻ nhỏ. Vắng những bước chân rộn ràng của lũ học trò được đứng thứ ba sau nhất quỉ nhì ma. Vắng tà áo dài của những chiều em lên lớp nhiều lúc đã làm xao xuyến lòng ta. Ta vui mừng trong bao nỗi xốn xang, vui vì ta cùng em đã cập bến trọn vẹn một chuyến đò tri thức. Ta vui vì em đã có được chỗ đứng trong tim bao thế hệ học trò. Mùa hạ về làm ta bớt âu lo, chỉ nhớ tiếng guốc em khua cùng  tiếng cười  trẻo trong sau mỗi sớm mai thức giấc. Nhớ trang giáo án em đã gửi bao điều chân thật. Tiết học cạn rồi mà ta vẫn cứ mông mênh. Ta thấm từng lời giảng của em hiển nhiên về những điều em đã gọi thành tên: lẽ sống, hàm ơn, bao dung hay đắng cay, nghiệt ngã…  Ta cùng lũ học trò ngẩn ngơ với bao điều mới lạ …
    Cảm ơn em đã cho ta hiểu- bục giảng là nơi bình yên nhất cho mỗi tâm hồn. Ta hiểu từ em “Cuộc sống trở nên khó khăn hơn khi chúng ta sống vì người khác, nhưng nó cũng đẹp hơn và hạnh phúc hơn nhiều (Albert Schweitzer) Còn bao nhiêu điều nữa ta đã lắng nghe và thấu hiểu  cùng em! Khi em không còn  đồng hành cùng ta nữa thì có lẽ chỉ còn ta và  mùa hạ nhớ…

HBT        

Đời người hiểu thấu công thức ‘3 và 7’ là nắm được hạnh phúc trong tay


SHARE

Đời người hiểu thấu công thức 3 và 7
Đời người hiểu thấu công thức 3 và 7
Hạnh phúc đôi khi tưởng chừng như xa vời, nhưng thực ra nó ở ngay bên cạnh mỗi chúng ta. Đừng mải mê theo đuổi những thứ cao xa, chậm lại bước chân, hưởng thụ từng phút giây của cuộc sống.
Cuộc sống tấp nập hối hả qua đi thật nhanh, mới ngày nào còn lang thang đây đó nô đùa với đám bạn, hôm nay ngoảnh đầu nhìn lại mới thấy mình đã già.
Cuộc đời ngắn ngủi, thời gian không đợi người, nhưng đôi khi ta lại mải miết tìm kiếm truy cầu hạnh phúc, mà quên đi cách hưởng thụ cuộc sống. Niềm vui và hạnh phúc kỳ thực rất đơn giản, chỉ là ta đã lãng quên mà thôi.
Khi bạn không vui
Hãy nghĩ cuộc đời là phép toán trừ, và “quên” là công cụ để thực hiện, loại bỏ đi tất cả những thứ làm ta phiền não, cớ gì phải tức giận vì những người không đáng.
Không màng chuyện cũ, không tính toán ân oán, ăn một bữa cơm thật ngon, ngủ một giấc thật dài, thị phi ngày hôm qua, hôm nay tỉnh dậy sẽ là quá khứ. Hãy tiến về phía trước, sống cho hiện tại và tương lai.
Khi bạn bất mãn
Hãy so sánh mình với người nghèo, chúng ta sẽ hiểu rằng biết đủ chính là hạnh phúc.
So sánh mình với người bệnh, chúng ta sẽ hiểu sống khỏe mạnh chính là hạnh phúc.
So sánh với người đã khuất, chúng ta sẽ biết còn sống chính là hạnh phúc.
Sống đơn giản, biết coi nhẹ, chính là hạnh phúc.
Khi bạn so đo
Hãy nghĩ đến con người ở trong thế gian cũng tựa như bọt xà phòng, thoáng chốc rồi sẽ tiêu tan, đến thế gian tay trắng, ra đi cũng là tay trắng, một hạt bụi cũng không thể mang theo.
So đo thiệt hơn chỉ có thể làm ta thêm tổn hại, cái gì của mình ắt sẽ thuộc về mình, không của mình thì tranh giành cũng không được. Con người vốn rất nhỏ bé, sống vô tư thuận theo tự nhiên thì mới có thể vui vẻ hạnh phúc.
Hạnh phúc ẩn sau sự không trọn vẹn
Một chiếc điện thoại đắt tiền, 70% chức năng là không dùng đến.
Một biệt thự xa hoa, 70% diện tích là không được sử dụng.
Một trường đại học, 70% kiến thức của giáo sư là sinh viên không cần.
Đời người cũng vậy, trong 10 phần thì chỉ có tìm kiếm niềm vui trong 3 phần, 7 phần còn lại chính là phải bỏ qua, phải quên đi, phải buông xuống. Hãy sống thật đơn giản để tận hưởng 3 phần thuộc về mình.